BƯỚM - ONG

By Nguyễn Đức Sơn


Lời ru từ thuở thiếu thời
Đong sao đầy đấu một đời bướm ong
Dẫu rằng cơ cực long đong
Không đành kiếp sống bần cùng thê lương
Đã đi trên một con đường
Mắt nhìn thẳng hướng một phương chân trời
Con tằm rút ruột làm nôi
Hóa thân thành bướm dong chơi tối ngày
Chân con ong phấn bám đầy
Cần cù chăm chỉ dựng xây lâu đài
Ong là ai bướm là ai
Bùn đất nhào luyện miệt mài mà ra
Cùng đậu trên một nhành hoa
Bướm chơi mặc bướm- Ong là phận ong .
                            
Tháng 3-2008
 

More...

MÁY ĐIỀU HOÀ

By Nguyễn Đức Sơn



Cơ quan có lắm máy điều hoà
Oi nóng thế nào cũng mát ra
Nhưng nếu chẳng may mà mất điện
Quạt tay vẫy gió thật dầy dà

Công tác thường xuyên ở nơi xa
Mỗi khi có dịp ghé thăm nhà
Người thân phấn khởi mừng gặp mặt
Chẳng có điều hòa vẫn mát ra .
                         
Tháng 3-2008

More...

CÂY CẦU

By Nguyễn Đức Sơn



Hai thôn cách một con sông
Chỉ nhìn thấy dáng mà không rõ người
Bản Giác đập đá nung vôi
Trai làng khuân vác bụi rơi trắng đầu
Bản Kin Bo lắm dây trầu
Gái làng hái lá nhuộm màu lanh đen
Bên này đỏ lửa tối đèn
Bên kia phơi vải nhọ nhem dãi dầu
..........
Ai cho xây một cây cầu
Có vôi trầu nhuộm đỏ mầu vải lanh .
                      Mộc Châu 02-2008
                              

More...

CÂU CÁ

By Nguyễn Đức Sơn



Một chùm rễ si hôn má nước
Óng ả hàng cây xanh mọc ngược
Và một khoảng trời mênh mông mây
Múa nhẩy dỡn đùa trêu đáy nước

Ở chốn xa xôi ai biết được
Một thú khi nhàn việc đi câu
Tựa gốc cây già buông mồi cá
Cùng với chiều xanh xanh một màu

Chiều chiều mang cần câu nhử cá
Cá chẳng thấy đâu - chỉ thấy chiều .

                        
6 - 1972

More...

THƠ LẠ

By Nguyễn Đức Sơn



Đọc thơ mà thấy rùng mình
Chẳng hiểu họ viết linh tinh những gì
Ngôn từ táo tợn lạ kỳ
Ý thì nhăng nhít tứ thì đẩu đâu
Thơ phù thuỷ- lắm phép mầu
Người tung kẻ hứng - tráo đầu đỏ đen
Lại còn lớn tiếng ngợi khen
Cách tân bứt phá của nền văn chương
......
Ừ thì có lắm con đường
Bản sắc dân tộc tự cường để đâu .
                      
  02 - 2008

More...

RÊU ĐÁ

By Nguyễn Đức Sơn



Một món ăn đặc sản
Của suối rừng quê hương
Có thơm mát cải nương
Có vị bùi xôi nếp
Hơi ấm nồng tro bếp
Ngọt ngào nước suối Thang
Dẫu kẻ hèn người sang
Đã ăn là nhớ mãi

Cần cù và mê mải
Lọc cho nước trong lành
Thân mềm mại mong manh
Sống trên nền đá cứng
Nước cứ trôi lờ lững
Quấn quýt suối tóc rêu
Chung thủy một tình yêu
Muôn đời rêu và nước

Nhắn ai đi xuôi ngược
Du lịch thưởng ngoạn xuân
Thăm quê em một lần
Nếm món ăn -Rêu đá .
           
Tháng 11-2007

More...

TÂM SỰ MỘT CON ĐƯỜNG

By Nguyễn Đức Sơn



Những con đường có từ thuở hồng hoang
Đã tồn tại cùng hành trình dân tộc
Tên con đường có thể là cái mốc
Đánh dấu một thời kỳ lịch sử vẻ vang
Truyện về những cung đường huyền thoại vinh quang
Oanh liệt hào hùng trong chiến tranh giữ nước
Đạn sới bom cầy cũng không hề lùi bước
Máu thấm đỏ con đường cho chiến thắng ngày mai
Có những đường mòn xưa - nay to đẹp rộng dài
Cùng đất nước bước sang trang đổi mới
Mỗi con đường đều có mục tiêu đi tới
Trong đó có tôi - một tuyến nhỏ nhoi thôi
Anh thợ máy đào máy xúc mến yêu ơi !
Đường cùng anh cứ trải dài thêm nữa
Vượt núi cao vực sâu
            Đến bạt ngàn rừng xanh chất chứa
Ấp ủ mối tình của cây và đất yêu thương
Qua những bản làng heo hút ẩn trong sương
Đường mang tới cho em thơ ngôi trường mái đỏ
Cho cái văn minh cái đẹp tươi giàu có
Để còi xe vào hối hả gọi xe ra
Kìa em gái trồng rừng -tươi rói nụ cười hoa
Tíu tít vẫy chàng trai đi theo xe bốc gỗ
Tiếng cưa máy đệm nhịp vang -cây đổ
Đã bừng tỉnh giấc rồi
                       Miền hoang hóa hanh heo
Rừng ngát xanh soi bóng suối trong veo
Chợt nhận thấy có con đường là bạn mới
Ở cuối cánh rừng - nơi ấy còn chờ đợi
Những con đường Lâm nghiệp cứ vươn xa .
                              
Tháng 11 năm 2007

More...

ĐÊM LẠNH

By Nguyễn Đức Sơn



Thức cùng cái lạnh cả đêm
Nhìn sang vẫn thấy phòng bên sáng đèn
Ngập ngừng - định gõ cửa em
Nhưng rồi vướng phải tấm dèm - lại thôi
Sông Đa Độ - nước có trôi ?
Bèo tây phủ sắp kín rồi còn đâu
Bâng khuâng chân bước qua cầu
Thấy bông hoa súng giữa mầu trời đêm
Giá mà được ở bên em
Cho đêm ấm lại - ngày đem nắng về .

                   
Kiến Thụy 16 -11 -2007

More...

NHẮN AI

By Nguyễn Đức Sơn


Có người bạn nói với tôi
Nứa đùa nứa thật đầu môi vật vờ
Giám đốc mà cứ làm thơ
Thì làm kinh tế lơ mơ cả ngày
...............................

More...

NGÀY XUÂN MỪNG TUỔI MẸ

By Nguyễn Đức Sơn



Mẹ ngồi thái thuốc buổi trưa
Nhịp nhàng lên xuống tay đưa dao cầu
Tóc như bông trắng trên đầu
Quãng đời nắng lửa mưa dầu đã qua

More...